Hôm Nay Tôi Thất Tình

Mở đầu cuốn sách là sự thừa nhận của Tác Giả Hạ Vũ: “Hôm nay tôi thất tình rồi.”

 

“Thất Tình là vào một buổi chiều tối của một ngày không đẹp trời lắm, người nói người muốn đi, còn tôi không đủ đủ sức giữ…

 

Tác giả Hạ Vũ như nhìn thấu tâm can của một người thất tình, những cung bậc cảm xúc, những cô đơn trống trải, khổ tâm, đau ở trong lòng. Mỗi trang sách là một trang nhật ký, là dòng tâm sự tỉ tê của một kẻ thất tình.

 

“Tôi biết tôi đã lỡ yêu một người chẳng yêu tôi. Nên mỗi khi nói nhớ người, chưa một lần nào dám hỏi lại người có nhớ tôi không?. Mọi buổi gặp gỡ đi chơi, bản thân luôn là người chủ động. Được bữa nào người lên tiếng rủ, mừng vui thì khỏi nói, lại còn thêm ảo tưởng, để sau này một mình chua xót. Hóa ra mỗi khi buồn, khi bên cạnh chẳng tìm được một ai, người mới nhớ tới mình..”

 

 

“Cũng bởi vì yêu, nên thành ra nhớ, thấy người ta online nên pm, thấy người ta rảnh liền hẹn, mang danh nghĩa một người bạn thân, vun đắp cho người ta để mặc cho con tim tan nát vỡ vụn.

 

Dường như, khi đã thật lòng yêu sâu đậm một người, ta sẽ tự nguyện mang đến những điều tốt đẹp nhất cho  họ, chỉ để thỏa lòng, chứ chẳng vì chờ đợi họ sẽ trao lại cho ta điều gì cả.

 

Em biết, mình yêu đơn phương như vậy, nhưng nào đủ dũng cảm để ra đi, mặc cho con tim tan nát, như con dao kia đâm vào ngực, rút ra thì đau, mà để lâu rỉ máu, luôn bị cảm giác ấm áp của Anh, hành động của Anh, lời nói của Anh làm cho lu mờ. Nhưng rồi cũng đến một ngày, Anh nói rằng Anh còn thương người cũ, Anh muốn trở về bên họ, em có thể giữ được sao? Tiếc có, buồn có, thất vọng có, nhưng sau tất cả, em thấy nhẹ nhõm như được ai đó nhấc giúp một tảng đá bấy lâu nặng trĩu trên lưng mình mà không tài nào nhấc nổi. Dần dần cũng quên, dần dần cũng nguôi ngoai.

 

Em đã từng bao lần dốc hết sức lực, dâng cạn chân thành chỉ để yêu một người, nhưng lần nào cũng chỉ nhận về những đắng cay, chua xót. Người ta nếu không phải là quay về với người cũ thì cũng từ chối em mà đi với người mới. Nếu không phải lấy em làm kẻ thay thế thì cũng cho em ở chỗ dự bị. Có những lần đinh ninh rằng đang chìm đắm trong hạnh phúc sau nhiều cố gắng và hi sinh, ngờ đâu bàng hoàng nhận ra, chỉ riêng em xao xuyến, chỉ mình em ấm lòng. Bên nhau sao hạnh phúc, chia ly sao đau đớn quá.

 

“Cuối cùng em buông xuôi, buông tất cả rồi chạy đi khóc nức nở, cảm thấy lồng ngực lúc ấy vụn vỡ, tan hoang, như bị khoét một lỗ hổng lớn, như bị mất một cái gì đó quý giá trong đời.”

 

 Em đã nghĩ suốt đời chẳng vấn vương thêm ai, nhưng rồi cũng lần nữa yêu, lần nữa quan trọng, lần nữa đau thương.

 

Yêu anh , bên Anh, trải qua cùng Anh, em đã hiểu ra nhiều điều, em cần phải biết tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, trân trọng hiện tại hơn, cố gắng cho hiện tại thay vì cứ hoài niệm về quá khứ và lo sợ về tương lai.

 

Tác giả đem hình ảnh đẹp đẽ của đôi mắt: “Là đôi mắt thể hiện sự mừng vui, hạnh phúc vô cùng mỗi khi Anh xuất hiện. Đôi mắt đầy trìu mến, chắm chú ngắm nghía Anh mỗi khi Anh không để ý. Và… Đôi mắt buồn thật buồn, như mặt hồ rưng rưng gợn sóng những lần Anh vô tâm hững hờ, không ngại ngần thốt ra những lời làm tim cô nhói đau…”

 

Thà người đừng đến, đến rồi sao nỡ đi. Thương người thật nhiều, giận người cũng thật nhiều.

 

Thế nên, tôi mong rằng ngày chúng mình gặp lại, lòng tôi đã chẳng còn thương, chẳng còn ngóng trông, chẳng còn hi vọng, chẳng còn mỗi đêm đều đợi người về.

 

Thế nhưng, em đâu thể như vậy mãi, cuộc sống này là của em, tương lai phía trước là của em, Em phải cố gắng để tồn tại một cách có ích ở cuộc sống này, đừng giữ chi hoài những thứ đã cũ, rồi tự làm mình đau. Chuỗi ngày thất tình ấy, rồi cũng sẽ phai.

 

“Anh à…

 

Nếu có thể, đừng để em lại một mình, một lần nữa. Được không?”

 

Tác giả: Huyền Phạm - Đại diện COMO.VN cơ sở tại TP. Hồ Chí Minh