Mọi vật có nhiệt độ trên không tuyệt đối đều phát bức xạ hồng ngoại. Với một kính thiên văn hồng ngoại, điều đó có nghĩa là chính bản thân chiếc kính là nguồn nhiễu sáng nhất trong tầm nhìn của nó.

Giải pháp: che và làm lạnh

Tấm chắn nắng của Webb rộng cỡ một sân tennis, gồm năm lớp màng mỏng cách nhau, mỗi lớp phản xạ và bức xạ bớt nhiệt ra rìa. Mặt hướng về Mặt Trời khoảng 85°C; mặt bên kia xuống dưới −233°C. Chênh lệch hơn 300 độ qua vài mét màng.

Gương chính không được làm bằng thuỷ tinh mà bằng beryli mạ vàng: beryli giữ hình dạng ổn định ở nhiệt độ cực thấp, còn vàng phản xạ hồng ngoại tốt hơn nhôm.

Vì sao đặt ở L2

Điểm Lagrange thứ hai nằm cách Trái Đất 1,5 triệu kilomet về phía đối diện Mặt Trời. Ở đó, Mặt Trời, Trái Đất và Mặt Trăng đều nằm cùng một phía, nên một tấm chắn duy nhất che được cả ba. Nếu bay quanh Trái Đất như Hubble, kính sẽ liên tục đi vào ra bóng tối và không bao giờ giữ được nhiệt độ ổn định.

Cái giá phải trả: không ai có thể bay tới sửa nó. Hubble được sửa năm lần. Webb thì phải đúng ngay từ đầu — và 344 bước triển khai đơn lẻ đều phải thành công, không cái nào có phương án dự phòng.