Thấu kính hấp dẫn (tiếng Anh: gravitational lensing) — Khối lượng bẻ cong đường đi của ánh sáng, làm ảnh của vật phía sau bị méo, nhân đôi hoặc kéo thành cung.
Giải thích
Thuyết tương đối rộng tiên đoán hiệu ứng này, và Eddington xác nhận trong kỳ nhật thực năm 1919 khi đo được vị trí biểu kiến của các ngôi sao gần rìa Mặt Trời bị dịch đi.
Nay nó là công cụ đo khối lượng mạnh nhất mà thiên văn có: độ méo cho biết tổng khối lượng của vật chắn, bất kể vật đó có phát sáng hay không. Đó cũng là một trong các bằng chứng chính cho vật chất tối.